Home Tin Tức MA TRONG TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGHỆ THUẬT

MA TRONG TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGHỆ THUẬT

by PICS Studio

MA TRONG TRƯỜNG ĐẠI HỌC NGHỆ THUẬT

Đây là một câu chuyện ma trong 1 trường đại học (mình không tiện nói tên nhé), vì đây chỉ là 1 câu chuyện mình được nghe từ những anh chị khóa trước nên nó không có tính xác thực (cũng đã hơn chục năm về trước rồi). Hy vọng ai đó (có thể không thấy được) vô tình đọc được mà có cảm nhận gì thì các bạn cmt bên dưới là được rồi =)) chứ xin đừng làm phiền mình nhé :))

ma-trong-truong-dai-hoc-1

Cs2 của trường khá nhỏ nhưng có rất nhiều chuyện tâm linh xảy ra. Cs2 có 3 khu nhà tách biệt, từ cổng trường đi vào, rẽ tay trái là dãy A của các bạn Mỹ Thuật Công Nghiệp (MTCN), đi tiếp khoảng 10m là khu B, còn trong cùng là dãy nhà khu C.

Chuyện ma nổi tiếng nhất trong trường đại học này có lẽ là câu chuyện về căn phòng C208

Ngay trên cửa phòng là một cái kính bát quái chiếu yêu (mà không phòng nào trong trường có). Nghe đồn là ngày xưa ở đó từng có một học sinh nữ đã tự sát, sau đó hiện về dọa khóa sau nên trường phải đặt kính yểm. Mấy năm sau, cô H. về trường dạy Mỹ thuật, suốt 1 năm cô vẽ chân dung toàn vẽ ra hình của chị học trò đó dù cô không hề biết mặt, cũng chưa từng dạy lần nào và cũng không chủ ý vẽ chân dung chị đó nữa. Sau này cúng kiến tùm lum mới hết.

ma-trong-truong-dai-hoc-2

Cách phòng C208 1 phòng là hành lang đi vô nhà vệ sinh và thang máy cũ.

Nhà vệ sinh thì vẫn có sinh viên bảo rằng thỉnh thoảng vào rửa mặt, cửa phòng vệ sinh có phòng đóng, nghe cả tiếng nước chảy như ai đó đang đi tiểu và tiếng xả nước bồn cầu, nhưng mở cửa ra thì phòng vệ sinh chẳng có 1 con ruồi chứ đừng nói tới có người trong đó. Và đôi lúc ngồi trong phòng vệ sinh thấy dưới chân có bóng người đi ngang qua nhưng làm gì có chút tiếng động nào ngòai tiếng cái cửa ra vào kêu “cót két” bởi gió thổi.

Về chiếc thang máy kế bên thì lâu lâu đi đến tầng 2 là lại dừng dù không có ai bấm. Nhiều bạn từng có lần ngồi học ở phòng C209, nhìn thẳng ra thang máy thấy nó cứ mở ra đóng vào liên tục khoảng 3 lần dù bên trong thang máy không có ai, lúc đó cũng 7h chiều, còn sinh viên thì về hết rồi. Mình nghĩ có 1 tầng đáng sợ hơn tầng 2 vì thi thoảng đi thang máy lên căn tin hay từ căn tin đi xuống nếu có dừng lại thì chỉ có thể là tầng 6!! Và khi cửa thang máy mở ra bạn sẽ chẳng thấy gì ngoài cái hành lang vắng tanh cả (sinh viên trường có văn hóa là không đi thang máy khi đi xuống ngoại trừ căn tin lầu 8).

ma-trong-truong-dai-hoc-3

Ngay giữa hội trường C001 và cột cờ là 1 lối đi nhỏ (dài khoảng 10m) dẫn ra phía sau hội trường

Có một cựu sinh viên tên T. kể rằng là vào 1 cái đêm trong khoảng thời gian nghỉ hè (tháng 7 âm lịch), anh T. làm event cho trường trong hội trường C001 và ảnh là người ra về cuối cùng sau khi kết thúc event (cũng hơn 10h đêm) thì đi ngang qua cái lối này.

Bỗng thấy có bóng ai đi vào đó thì ảnh mới quay sang nhìn và thấy một người phụ nữ không rõ mặt mặc chiếc áo dài màu trắng rẽ sang hướng phía sau hội trường.

ma-trong-truong-dai-hoc-5

Hôm sau hỏi mấy anh chị làm sân khấu rằng tiết mục văn nghệ mà mặc áo dài là của khoa nào vậy thì mới biết là làm gì có tiết mục nào mặc như thế. Tuy hơi sợ nhưng anh T. cũng bắt đầu tò mò về những câu chuyện về đêm của trường mình, anh T. cũng hay trò chuyện với mấy bác bảo vệ thì cũng được 1 bác bảo vệ ca đêm kể lại 1 câu chuyện…

Đó là 1 đêm bác ấy đi tuần các phòng để kiểm tra như thường lệ, lúc đó cũng khoảng 23h và tất cả các phòng đều bình thường cho đến lúc bác ấy đi thang bộ nằm cạnh hội trường C001 từ lầu 2 xuống trệt. Bác dễ dàng thấy có một cô bé vừa đi vừa nhảy ở bậc thang giữa bên trong hội trường, mở cửa ra thì chẳng thấy gì ngoài 1 cái hội trường tối om… Sau đó bác khóa cửa hội trường đi ra thì cảm thấy ai đó đang nhìn mình, ngước lên nhìn mới thấy một cô bé không rõ mặt đứng ngay lan can trước cửa thang máy trên tầng 6 quay mặt bỏ đi. Rồi cũng có người kể lại là nghe tiếng khóc lóc ở phía thang bộ (bên 2 thang máy). Từ đó mấy bác bảo vệ cứ sau 23h đêm không một ai dám đi thang bộ phía bên 2 thang máy cả.

Tuy nhiên nói về độ xưa cũ và số chuyện đồn thổi thì mấy cái ở trên vẫn chưa thể bằng chuyện dãy A được

ma-trong-truong-dai-hoc-4

Tuy nhiên, chuyện dãy A lại không nổi tiếng lắm vì chuyện thường chỉ được kể trong nội bộ khoa

Nghe một người kể thì ngày xưa dãy nhà này là của một công ty chuyên làm simili (hay cái gì đó mình không nhớ rõ), sau này mới bán lại cho trường làm phòng học. Lúc còn là xưởng thì cũng có 1-2 công nhân chết ở đó rồi. Một cựu sinh viên từng có lần sinh hoạt câu lạc bộ buổi tối trong đây, người đó kể khi đó đang vẽ thì trong phòng rõ ràng chỉ có 5 người nhưng lại có tới 6 cái bóng đen trên vách tường, mà vị trí bóng đen thì không thể do bóng của ai đó phản chiếu lên được. Trong khoa thì (nghe đồn) thỉnh thoảng vẫn có sinh viên bị nhập, cứ đi đi vòng vòng trong hành lang dãy A, đến khi có người lại gần lay gọi mới tỉnh và chả nhớ chuyện gì xảy ra hết.

Mà dãy A này thì rất kỳ lạ, rõ ràng phía trên đầu hành lang có 5 – 6 cái giếng trời, trong phòng học cũng có cửa sổ rất lớn chạy dọc phòng, vậy mà lúc nào nó cũng âm u tối tăm, phải bật đèn lên mới nhìn rõ được.

Buổi tối thì đèn dãy A không bao giờ tắt, lúc nào cũng phải bật sáng trong khi cả trường tắt điện tối thui, chỉ còn phòng bảo vệ sáng đèn. Mà các bác biết trường học thường chủ trương tiết kiệm điện, nếu không có ai dùng thì phải tắt hết đèn đóm. Vậy mà dãy A này đêm nào cũng sáng trưng, em thì chả tin có người ngủ lại trong đây vì dãy này là xưởng chế tạo của bọn học mỹ thuật, rất dơ và bẩn, bụi và thạch cao bám đầy sàn và bàn ghế, lại còn hầm bí nóng nực vô cùng, trong trường thiếu gì phòng sạch sẽ đẹp đẽ hơn mà phải chui vô đó

Ngoài những chuyện đó ra, còn lại là những truyền thuyết vớ vẩn linh tinh, kiểu như luật ngầm

  1. Không (nên) lấy đồ được đặt ở phòng cuối cùng trong dãy A, sát bên văn phòng khoa MTCN. Phòng này có một tủ chứa rất lớn chuyên chứa đồ án cũ của sinh viên, vừa bẩn vừa cũ vậy mà mấy năm nay vẫn không ai dọn dẹp. Nghe thiên hạ đồn là đồ có “người” giữ, nếu ôm về nhà sẽ bị đòi lại, tất nhiên có thể có món có có món không.
  2. Cứ tháng 11 hàng năm là khoa lại có event, sinh viên phải ngủ đêm lại để làm sân khấu, dựng tiểu cảnh này nọ. Mà mỗi dịp như vậy thì Bí thư phải cúng kiếng đàng hoàng, nếu không đồ đang làm sẽ bị mất cái này cái nọ, hoặc bị phá hư, sinh viên ở lại làm bị trêu chọc. v..v..
  3. Cây me to trong trường là để trấn, không thể nhổ bỏ được. Ngày xưa trường là nghĩa địa, đất hoang (nghe những cư dân gần đó kể), người bị ma giấu nhiều vô số. Mà mình nghĩ cái này cũng đúng thôi, đất xây trường học thường là cần diện tích lớn, gần khu dân cư, mà mấy chỗ này thì chỉ có nghĩa địa hoặc bệnh viện, nhà xác cải tạo lại mới có. Nên các bạn nào muốn xác thực hết thì cứ vào trường mà học

Bản thân mình học 4 năm nhưng chẳng thấy gì cả, chắc là do thời gian trôi qua và mọi chuyện cũng đã khác đi rồi. Còn mấy bạn sinh viên mới chắc không được học ở cs2 nữa đâu mà thay vào đó là cs3 hoành tráng hơn nên những thứ mình kể ở trên chỉ có thể còn lại là những hoài niệm trong lòng các bạn sinh viên của trường.

Còn các bạn đã chứng kiến chuyện ma trong trường đại học hay nghe được nghe kể về nó bao giờ chưa? Hãy chia sẻ cho mọi người cùng biết bằng cách comment bên dưới cho mọi người cùng biết với nhé.

(St)

Đừng quên like và share bài viết để ủng hộ PICS nếu các bạn thấy nó hay và hữu ích nha!

Liên hệ ngay với PICS qua các mạng xã hội khác nhé mọi người:

Facebook
Youtube
Pinterest

🎨 Để đăng ký học vẽ, vui lòng liên hệ:
🔥 HOTLINE: 070 592 1147 (Ms. Nhi) hoặc 085 850 7273 (Mr.Long) để được tư vấn miễn phí.
🏠 Địa chỉ: 4/12 đường số 2, khu phố 3, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức

guest
0 Comments
Inline Feedbacks
View all comments

Xem Thêm Những Bài Viết Liên Quan Nhé

error: Nội dung được bảo vệ!!
0
Would love your thoughts, please comment.x
()
x